Lời tỏ tình dễ thương

logo
quang cao


Lúc 15:57 Ngày 14-09-2015

quang cao
253faaaa33430c.img.jpg
Nội dung chi tiết

Sơn uể oải gõ từng con chữ vào cửa sổ yahoo! Khá nhiều nick online. Nó ra chuột, Buzz ngày nick con đệ tử đang để dòng status "rất thống thiết" của mình:" Đói quá... Đang thèm kẹo mút..."

-Son_lu: Ế! Đói sao lại ăn kẹo mút hở?

-Sock_la: Hì, biết tính đệ tử rồi còn gì! Khùng hết sức, điên hết mình, măm măm nhiệt tình mà!

-Son_lu: Muốn ăn không? Đang rảnh nà!

-Sock_la: Yer ! tk sư phụ trước nhá! Chờ sư phụ ở nhà nghen!

-Son_lu: Vẫn kẹo mút vị dâu phải không! Okie đợi tí!

 

Lời tỏ tình dễ thương




Trinh cười mỉm.Chỉ có Sơn là quan tâm nó nhất. Có lần, nó thất tình, bắt Sơn phải lặn lội đi tìm mua cho bằng được ly trà sữa đá. Trong khi hôm ấy là một ngày cuối đông, và kim đồng hồ thì đã chỉ 10:00 pm. Với lý do rất đơn giản:"Chỉ có trà sữa mới làm đệ tử hết sầu...".

Ngay từ khi mới quen biết, Sơn đã tỏ ra quan tâm Trinh hết mực. Chẳng hiểu sao hai đứa lại dễ dàng thân thiết đến vậy. Có tiếng chuông, hình như Sơn đến. Vừa mở cửa ra, nhìn thấy Sơn, Trinh đã hét toáng lên:

-Ế ế, sao nguyên dây kẹo thế này? Hơn chục cây chứ chẳng ít! Sư phụ định mở tiệc kẹo hở?

-À ờ.... Sơn gãi đầu ấp úng... Thì... À công cho đệ tử đấy....!

-Công? Công gì ạ?

-Ờ thì có chuyện cần tư vấn tí.... Ngay bây giờ nhá!

-Được thôi! Trinh trả lời, mắt vẫn nhìn sư phụ mình lòng đầy nghi vấn.

Sơn đến ngồi vào chiếc nghế sopha, với tay rót ly nước uống cho hạ nhiệt. Nó vừa phải đạp xe hết công suất để lê xác đến đây mà.

-Này đệ tử mừng nhá! Hết "mồ côi" sư mẫu rồi!

-Sao ạ? Sư phụ có rồi ạ? Khi nào thế? Sao giờ mới nói? Ém kỹ nha! Tring nói như muốn hét vào tai Sơn.

-Cái con này, từ từ chứ.... Thì định nhờ đệ tử tư vấn giúp cách tỏ tình nào thật hay đây nà... Cái khoản này sư phụ mày mù tịt....

-Nhưng bắt đầu từ khi nào vậy?

-Ờ thì... Mới quen hôm qua... Thì vớ đại vậy mà... Sơn ngoác mồm, cười thật to.

Tự nhiên Trinh có cảm giác hụt hẫng. Cổ nghẹn ứ! Nó lấy cớ có việc phải di gấp, tạm biệt Sơn rồi đạp xe vòng quanh thành phố.


Trời thu se lạnh, từng đợt gió luồn vào cổ áo, vào cánh tay áo Trinh, khiến nó rùng mình. Trinh đạp xe một cách vô hướng, vòng hết đường này đến đường khác. Nó chẳng biết mình đang đi đâu... Vài giọt mưa bắt đầu lất phất, rồi nặng hạt dần. Mưa thấm ướt áo, chiếc áo khoác thấm mưa càng khiến lòng Trinh thêm nặng. Mưa bắn vào mặt nó, rát rạt. Nó thất đau, đau đến điếng người. Không biết từ khi nào nước mắt đã lăn dài trên má. Giờ, Trinh thấy đầu óc trống rỗng. Nó chẳng hiểu vì sao mình có cảm giác buồn đến vậy... Có lẽ... Một phần nào đó liên quan đến Sơn...

Trinh dựng xe bên thành cầu, nhìn xuống mặt nước đang bị khuấy động bởi cơn mưa đầu mùa. Có vài người qua đường chỉ trỏ vào nó, chắc họ nghĩ nó điên. Trinh cười gằn, ừ thì nó đang điên, rất điên. Có lẽ nó phải thay đổi một vài thói quen ,thói quen luôn có Sơn bên cạnh, thói quen nhắn tin chào ngày mới và chúc ngủ ngon cho Sơn, và còn bao thói quen khác.... Giờ nó sẽ tập dần cuộc sống không có Sơn. Vì giờ Sơn chẳng cần đến những điều đó nữa. Trinh hít thở thật sâu...


Lời tỏ tình dễ thương


Mấy hôm nay Sơn có cảm giác Trinh đang lảng tránh mình, điện thoại không bắt máy, nhắn tin không trả lời. Chẳng biết con đệ tử yêu dấu của nó đang có chuyện gì. Sơn phân vân, có lẽ, chiều nay nó phải ghé nhà Trinh xem thử.

Sơn phanh xe ngay trước cửa nhà Trinh. Nó dựng xe rồi bấm chuông. 1 lần, 2 lần... Chẳng có ai mở cửa... Nó đành ngồi phịch xuống chiếc xích đu bên cổng. 15 phút trôi qua. Thời gian cứ rút dần sự kiên nhẫn trong Sơn. Nó thấy trong lòng hụt hẫng.

Hay Trinh.... không cần đến nó nữa nhỉ.

************************

Hôm nay Trinh phải đi học thêm Toán. Nói "phải" nghe thật nặng nề. Nhưng sự thật là thế. Vì.... lớp học này, bình thường, Trinh thường "cặp kè" cùng Sơn...

Trinh đã bỏ lớp 2 tuần rồi, bỏ nữa thầy đuổi mất. Nó chẳng biết phải đối diện với sư phụ nó kiểu gì đây. Trinh mệt mỏi đạp xe đến lớp.


Trinh đến lớp muộn.

Sơn ngồi ngay bàn cuối. Nó làm ngơ trước cái vẫy tay của Sơn. Nó ngồi bàn đầu.

Cả buổi học Trinh chẳng nhét được chữ nào vào đầu.... Nó cứ miên man trong dòng suy nghĩ đầy hình ảnh của Sơn...


Sơn cố tình bon chen ra trước cửa lớp đứng đợi con đệ tử khùng của mình. Vừa nhìn thấy nó, Trinh lẩn nhanh vào dòng người, mặc cho có người cứ tên mình mà gào.

-Đệ tử sao vậy hả?

Trinh giật mình, Sơn nắm chặt cổ tay nó níu lại, giọng bực bội. Trinh quay mặt đi. Nó chẳng dám trả lời, nó sợ, nếu, nó mở miệng thì... tiếng nấc sẽ theo đó mà vụt ra mất. Sơn kéo Trinh vào góc tối bên đường gặng hỏi:

-Sao không trả lời hả? Hay khinh thằng này rồi? Mấy hôm nay đệ tử làm sao zạ? Tưởng chết ghí nơi nào....

Sơn chưa kịp nói hết câu, nước mắt Trinh đã chảy dài. Trinh vội vàng quay lưng đi, trả lời trong tiếng nấc:

-Ờ, thì sư phụ cứ coi như đệ tử chết rồi. Đừng quan tâm chi nữa. Đệ tử đâu là gì đâu. Sư phụ cứ để thì giờ mà quan tâm sư mẫu. Thôi đệ tử về. Pai.

Sơn đã thôi nắm tay Trinh, nó vụt chạy, cái bóng bé nhỏ đổ dài trên con đường vắng, trông nó thật nhỏ bé và tội nghiệp khi so với con đường thênh thang kia.

Còn Sơn, nó chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa. Ngẩn ngơ một hồi, nó mới sực tỉnh. Như vừa nhớ ra chuyện gì, Sơn vồ lấy chiếc xe đạp đang nằm ngay đơ trên vỉa hè, guồng chân đạp thật nhanh.

 

Lời tỏ tình dễ thương



Sơn tìm thấy Trinh đang ngồi bên vệ đường, cách chỗ lúc nãy hai đứa đứng không xa. Nó nhẹ nhàng đặt tách trà sữa còn mát lạnh vào tay Trinh, Sơn nhẹ nhàng hỏi, khi Trinh còn đang giương đôi mắt ngân ngấn nước nhìn nó:

-Có chuyện gì nói sư phụ nghe coi! Đừng khóc nhè, xấu lắm, không ngoan đâu nà. Hì! Đệ tử của sư phụ thì phải cười thật tươi biết chưa? Sao sư phụ lại nghĩ là đệ tử chết rồi được chứ? Đệ tử ngoan của sư phụ mà....

Trinh nức nở, dường như cảm xúc trong nó vở òa, nó nói khôg kịp nghĩ, trẻ con vô cùng:

-Sư phụ đâu cần đệ tử nữa đâu. Sư phụ giờ có sư mẫu goài. Đệ tử vẫn mãi chỉ có thể là một con nhóc ngốc nghếch, đâu thể quan trọng bằng sư mẫu được.

Trinh lại khóc, thật to. Sơn cười, nhưng gương mặt lại mếu xệch. Trông 2 đứa khổ sở đến tội:

-Nói gì vậy hả? Đừng nói là hôm trước sư phụ nói giỡn mà đệ tử tưởng thiệt nghen....

-Giỡn? Là sao chứ....

-Trời đất ơi........ Làm gì có chuyện quen nhau hôm trước, hôm nay đã yêu! Đệ tử khờ ơi là đệ tử khờ! Đánh giá thấp sư phụ quá....

-.....

-Thôi đứng lên sư phụ bảo cái này....

Sơn mở cặp, lôi ra một con búp bê:

-Này, của để tử đấy...

-Cái gì vậy ạ?

Sơn đưa tay lau nước mắt cho con đệ tử ngốc nghếch của mình.

-Bấm vào bụng nó thử xem...

Nhìn điệu cười không thể ngi ngờ được hơn của Sơn, rồi lại nhìn con búp bê tóc vàng trên tay mình... Trinh rụt rè, đưa tay ấn nhẹ.... Có tiếng nhạc phát ra, tiếp sau đó là giọng nói rất dễ thương được cài đặt sẵn:

-"I love you... I love you...."

Trinh không tin vào tai mình.... Nó ấn thêm mấy cái.... Sơn nắm lấy tay Trinh, ngăn không cho nó ấn vào con búp bê kia lần nào nữa.... Sơn cười:

-Ngốc ạ! có ấn thêm bao nhiêu cái thì con búp bê ấy cũng chỉ phát ra 1 câu duy nhất thôi... Sư phụ.... À không... Sơn yêu Trinh....

 

Lời tỏ tình dễ thương

****

Trinh nhận ra rằng, lời nói dối của Sơn thật chẳng đáng trách tí nào. Nhờ đó, nó mới xác định được tình cảm rõ ràng của mình. Nó ngốc thật mà.... Sơn quan tâm nó vậy là vì cái gì chứ.... Suy diễn nhiều quá..... Nó chợt mỉm cười...

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent