Tình yêu lạc lối

logo
quang cao


Lúc 17:01 Ngày 08-09-2015

quang cao
85352369c03a0ce0474b7a948757b0012f951eab.png
Nội dung chi tiết

 Tâm hỏi Nguyên tình yêu là như thế nào. Nguyên trả lời rằng tình yêu là một sự đồng điệu giữa hai con người. Đó là một sự đồng cảm, hiểu và cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Hai con người yêu nhau thường thì trở nên mù quáng. Tâm lại hỏi như thế nào là sự đồng điệu giữa hai trái tim. Nguyên nhìn Tâm cười khẽ. Chỉ khi nào Tâm thật sự yêu và được ai đó yêu thì Tâm mới nhận ra được điều đó!

Tâm lại đưa mắt nhìn vào khoảng không vô định và nghĩ. Tâm không biết sự đồng điệu có phân biệt giới tính không? Tâm muốn hỏi Nguyên điều đó nhưng rồi lại thôi! Có lẽ Nguyên cũng sẽ chẳng hiểu Tâm hoặc cho rằng Tâm có vấn đề về tâm lý. Nhưng Tâm rất muốn biết Nguyên nghĩ gì về điều đó. Tâm cầm ly trà đưa lên miệng và nhấm nháp như đang nhấm nháp cả một kho những tâm sự buồn.

 

Tình yêu lạc lối


Tâm và Nguyên chơi thân với nhau từ cái ngày hai đứa bước chân vào trường đại học. Cho đến nay thì tình cảm bạn bè ấy cũng đã tồn tại gần 10 năm. Cả hai gần như là một cặp bài trùng. Hiểu nhau đến từng cái nháy mắt. Có một điều Tâm vẫn trách Nguyên hoài vì sao Nguyên không hiểu cho tấm lòng của Tâm. Nhưng cũng có lẽ Tâm cũng chẳng muốn Nguyên hiểu. Mâu thuẫn luôn tồn tại trong con người Tâm và nó dần làm Tâm thay đổi.

Quán trà bỗng nhiên hôm nay yên tĩnh lạ thường. Khoảng không gian dường như lắng lại. Mọi vật xung quanh cũng ngừng hoạt động. Hai con người bỗng nhiên tĩnh lặng. Làm bạn của Nguyên, Tâm hiểu Nguyên hơn chính bản thân mình. Nguyên là một chàng trai đa sầu, đa cảm. Tình yêu với Nguyên là một sự đồng điệu cả linh hồn lẫn thể xác. Nó không cuồng nhiệt quá mức, cũng không bình lặng đến chán ngắt. Và rồi mọi thứ cũng sẽ trở lại những trật tự ban đầu của nó như chưa có bất kỳ sự sắp đặt nào.

Nguyên lại trở thành một kẻ cô đơn ngồi bên cạnh Tâm nhấp nháp ly trà nóng đặc quẹo, đắng nghét.
- Nguyên vừa chia tay Hân.
- Tâm biết.
- Ừ …. Tình yêu không đơn giản nhỉ?
- Thì Nguyên nói tình yêu phải là sự đồng điệu của hai trái tim mà!
- Lý thuyết! Nhưng thật lòng mà nói thì Nguyên yêu Hân thật! Nguyên biết Hân cũng yêu Nguyên. Nhưng yêu không có nghĩa là đến được với nhau.
- Phức tạp thật.
- Chỉ có những kẻ yêu rồi mới hiểu thôi! Ai như Tâm chứ! Nguyên chia tay cả trăm lần rồi mà vẫn chưa thấy Tâm giới thiệu bạn gái.
- Ừm …. Yêu là phải đồng điệu hai trái tim. Chỉ một mình Tâm thôi thì làm sao đủ.
- Vậy là tình đơn phương. Quen Tâm lâu rồi giờ mới biết Tâm đang yêu đơn phương.

Nguyên cầm tách trà nhấp một cách hờ hững. Có lẽ tâm trí Nguyên giờ chẳng phải ở trong quán trà. Tâm thì cứ nghĩ, nghĩ mãi … Tâm có yêu đấy chứ nhưng đã mười năm người đó vẫn không biết tình yêu của Tâm. Đi lạc lối thì làm sao dám dẫn bạn mình đi theo? Nhưng trái tim thổn thức của con người mang trong mình sự khác lạ ấy vẫn mãi không yên. Tội. Đó là cái tội chăng? Tâm đã nhiều đêm khóc thầm chỉ vì cái tội ấy!

Tình yêu lạc lối


Nắm lấy bàn tay nóng hổi đang chảy nhiều mồi hôi của Hân, Tâm không biết nói như thế nào cho Hân hiểu. Phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào? Sao khó quá! Ánh mắt sâu hun hút của Tâm khiến cho trái tim Hân đau nhói.
- Tâm cứ nói.
- Hm …. Không biết phải nói như thế nào cho Hân hiểu. Thật lòng mà nói … rất khó …
- Tâm cứ nói. Hân chịu đựng được.
- Tâm …. ừm …. Không thể nào yêu Hân được. Trước đây không, bây giờ không và sau này cũng không.
Hân nghe ngực nhói bừng bực. Sao mà lời nói phủ phàng quá mặc dù Hân đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng mình sẽ bị từ chối.
- Hân không rõ … nhưng lại càng không hiểu … Tâm quá nhẫn tâm. – Mắt Hân đã bắt đầu nhòe, giọng nói đã không còn rõ nữa.
- Tâm … thật sự … không xứng đáng … Hân là người con gái mà bất cứ người đàn ông nào cũng đều muốn yêu Hân cả. Ngay cả Nguyên … Nguyên rất yêu Hân …
- Nhưng … người Hân yêu lại là Tâm.
- Tâm hiểu. Nhưng … biết nói thế nào … Tâm không thể yêu Hân và cũng không thể yêu người con gái nào khác.
- Tại sao?
- Đừng hỏi tại sao. Vì nếu Hân biết thì đó lại là cú sốc lớn cho cả Hân và Nguyên.

Ngoài ô cửa kính, những hạt mưa lăn tăn nối đuôi nhau chạy dọc xuống khung cửa. Mưa bắt đầu nặng hạt. Màn mưa dày đặt sao nặng trĩu cõi lòng. Hân thấy lòng mình buồn vô cảm. Những giọt nước mắt chảy lén trên đôi gò má ửng hồng. Đối diện với Hân là cả một kho của những sự đau khổ, dằn vặt, mâu thuẫn. Những đêm dài đối diện với chính mình, đối diện với sự cô đơn, tủi nhục và những giọt nước mắt khóc thầm. Làm sao Hân hiểu Tâm được. Vì Tâm là một thế giới khác.

Facebook mở. Hình của Tâm sao lúc nào cũng buồn ở đôi mắt. Ngạc nhiên, khi Hân vào phần viết blog của Tâm thấy có một bài viết. Cả nhóm lập Facebook hơn ba năm trời, ai cũng viết quá trời những dòng tâm sự, duy chỉ có Tâm chẳng có một dòng tâm sự nào cả. Hân muốn hiểu Tâm hơn cũng không được. Hôm nay nhớ Tâm, Hân vào Facebook để xem hình của Tâm. Bỗng nhiên đọc được mấy dòng chữ lạ. Hân không thể nào hiểu được.

“Một thế giới khác, một không gian khác, một con người hoàn toàn không giống ai. Mâu thuẫn. Bế tắc. Ta nhận ra ta bị lạc lõng giữa những cái đúng. Chẳng hiểu ta sai hay thượng đế sai. Nhưng sao ta chẳng bao giờ đi đúng bước chân của cả thế giới. Và bỗng nhiên ta yêu một tình yêu lạ. Một tình yêu lạc lối không có đoạn kết và tất nhiên sẽ chẳng bao giờ có bắt đầu. Tại sao??????? Ta luôn tìm kiếm câu trả lời. Nhưng sao nó chạy xa quá! Để giờ đây ta đã làm tổn thương một người, rồi tổn thương chính ta, hay sẽ lại làm tổn thương người mà ta yêu??? Ta sai!”

Tình yêu lạc lối



Mùa thu vàng úa của cái nắng Sài Gòn chứ không phải của những chiếc lá rụng đầy sân. Hân đã không thể nào chờ Tâm được nữa. Tuổi thanh xuân không chờ đợi người con gái bao giờ cả. Tình yêu của Nguyên cũng khiến Hân rung động. Có lẽ cũng nên chấp nhận tình cảm ấy. Hân đồng ý lời cầu hôn của Nguyên.

- Tháng sau, Hân và Nguyên đám cưới. – Hân lên tiếng khi cả ba cùng ngồi nhấm nháp trà nóng trong quán trà quen thuộc.
- Vậy à. – Ánh đèn của quán trà yếu ớt không đủ để soi rõ gương mặt trắng bệch có chút gì đó hụt hẫng của Tâm.
- Tâm chúc phúc cho tụi này đi! – Nguyên nói trong niềm vui rạng rỡ.
- Đúng. Không chúc phúc cho hai người thì Tâm chúc phúc cho ai đây chứ? Cuối cùng thì bộ ba chúng ta chỉ còn lại mình Tâm nhỉ?
- Đã bảo là kiếm đại một cô đi!
- Trái tim vốn dĩ lạc lối thì làm sao tìm kiếm được?!?

Cả ba người bạn thân ngồi cạnh nhau. Tưởng chừng như đã hiểu nhau sau ngần ấy năm làm bạn. Ấy vậy mà giờ đây ba con người với ba suy nghĩ khác nhau đang ngồi chung một bàn. Ba ánh mắt tuy hướng về nhau nhưng lại đang tìm kiếm một nơi xa xôi nào đó để níu vào. Vẫn là những tình cảm ấy nhưng sao những mắc xích giữa họ cứ lỏng dần?

Tâm đặt vé máy bay sang Mỹ. Ba mẹ Tâm đã qua bên đó hết. Chỉ còn mình Tâm. Ba mẹ đã nhiều lần muốn Tâm qua bên đó ở và làm việc luôn. Nhưng cứ lần lựa mãi, Tâm cũng không chịu đi. Vì nơi đây còn một trái tim đang thổn thức. Nhưng giờ đây, có cố níu giữ mây trời thì cũng chẳng thể nào được nữa. Suy nghĩ nhiều ngày, Tâm quyết định nhận lời của ba mẹ. Mọi thủ tục đã xong. Ngày mai Tâm sẽ mãi mãi ra đi, vượt ngàn đại dương đến một nơi xa xôi và quên hết mọi thứ ở nơi này. Tâm hẹn Nguyên ra.
- Ngày mai, Tâm bay.
- Sao sớm vậy? Không ở lại dự đám cưới của Nguyên và Hân rồi đi?
- Có lẽ không cần. Dù ở đâu Tâm cũng chúc phúc cho hai người.

“…Vẫn biết yêu em là lỗi lầm. Vẫn biết yêu em là thất vọng. Vẫn biết yêu em là tìm không ra, cho ta lối thoát. Đã trót đeo mang một số phận. Đã trót yêu đương thật khác thường. đã trót yêu em bằng tình đơn phương, không ai ước muốn…”. Tình tuyệt vọng. Sao bỗng nhiên hôm nay, quán trà lại mở bài hát này. Thật chẳng khác nào như mũi tên đâm xuyên vào trái tim Tâm.

- Nguyên đã từng hỏi Tâm về người mà Tâm yêu?
- Đúng. Tâm kín quá! Cho đến bây giờ mà Tâm cũng vẫn không cho cả bọn biết người yêu của Tâm nhỉ?
- Ngày mai, lúc Nguyên ra tiễn Tâm. Tâm sẽ nói cho Nguyên biết.
- Làm gì mà bí mật vậy? Làm hồi hộp quá nha! – Nguyên cười lém lỉnh. Còn Tâm thì cười gượng gạo như người vừa được mổ xong, vết thương vẫn còn nhói đau dằn dặt.

Sân bay Tân Sơn Nhất chứng kiến bao cuộc chia ly đầy nước mắt. Có những cái ôm chặt đến nghẹt thở, những cái quệt nước mắt trong nhớ nhung, và những cái vạt áo còn đọng lại hơi mặn khi bóng dáng người thân vừa khuất sau cánh cửa. Nguyên và Hân tiễn người bạn thân đi nhưng không biết chừng nào về. Hân bắt đầu thấy nghẹn nơi lồng ngực. Tình yêu của Hân giờ đành phải chôn chặt nơi đáy tim, chỉ có Hân và Tâm biết. Tâm ôm Hân.

Tình yêu lạc lối


Một cái ôm tình bạn, một cái ôm đồng cảm và một cái ôm thay cho ngàn lời xin lỗi. Hân không thể chịu được đã chạy thật nhanh ra ngoài tránh cho Tâm thấy những giọt nước mắt níu kéo. Chỉ còn lại Nguyên và Tâm. Nguyên không yếu đuối nhưng cũng nặng trịch một khối không tên. Hai thằng bạn ôm nhau. Nhưng sao cái ôm ghì chặt đến lạ lùng từ phía Tâm.
- Nguyên giữ lấy cái này. Đây là hình của người Tâm yêu. Nhưng Nguyên đừng vội xem. Hãy đợi Tâm đi vào cánh cửa ngăn cách rồi mới mở nha!
- Ừ! Đi bình an! Nhớ có dịp thì về thăm tụi này! Rảnh thì viết thư về! Tạm biệt!
- Tạm biệt!

Nguyên nhìn theo dáng vẻ thất thểu của Tâm. Nguyên không hiểu vì sao Tâm lại đi mặc dù Tâm chưa bao giờ muốn đi xa khỏi Sài Gòn, nhưng đó là quyết định của Tâm. Nguyên tôn trọng. Vẫy tay chào Tâm cho đến khi Tâm khuất sau cánh cửa ngăn cách Nguyên mới quay đầu đi.

Nguyên sực nhớ ra phong bì có xấp hình mà Tâm đưa cho Nguyên bảo là hình của người Tâm yêu. Có lẽ vì tình yêu đơn phương này mà Tâm ra đi chăng? Nguyên mở vội nắp phong bì ra. Ngạc nhiên thay, tất cả trong đó đều là những tấm hình của Nguyên, những tấm hình Nguyên và Tâm chụp chung từ những ngày còn là sinh viên cho đến bây giờ. Phía sau mỗi tấm hình đều có ghi ngày … tháng … năm … và một câu “Tạm biệt tình yêu lạc lối!”.

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent