Trái tim của bố

logo
quang cao


Lúc 09:07 Ngày 03-09-2015

quang cao
tinh-cha-con-1.jpg
Cha không hoàn hảo nhưng cha luôn yêu con theo cách hoàn hảo nhất!! <3
Nội dung chi tiết

“ Bố cậu tốt thật đấy”.
Nó trợn tròn mắt nhìn đứa bạn và hỏi: Tại sao cậu lại nói như thế?
- Cậu có nhớ cái lần mấy đứa nhóm mình xuống nhà cậu chơi không? Tớ ngồi nói chuyện với bố cậu, bố cậu rất buồn và nói: “Nếu chú không mất cánh tay chắc bạn ấy đã khác rồi ”.
Nhưng trong tâm trí nó, ông lúc nào cũng say xỉn, đập phá, và không yêu thương vợ con. Khi cả nhà đang ngồi ăn cơm, ông và mẹ nó cãi nhau, không giữ được bình tĩnh, ông đã hất cả mâm cơm ra đất. Mẹ nó không nói gì, nước mắt chảy dài, lẳng lặng dọn dẹp cho chị em nó ăn để kịp giờ đi học.
Nó ghét ông, nó muốn ông biến mất khỏi cuộc đời này để không phải làm cho mẹ nó khổ sở và không khóc nhiều như thế nữa. Có lần trong lúc say vô ý ông đẩy mẹ nó vào tường, cánh tay mẹ nó chảy toàn máu. Từ đó nó càng căm ghét ông hơn.
Đó là những ngày tháng khi ông mới mất cánh tay phải, do một tai nạn khi đang làm việc. Cũng bắt đầu từ đó, ông rượu chè bê tha, bát đũa trong nhà ngày một ít đi. Nhưng mẹ vẫn luôn bên cạnh ông, tần tảo sớm hôm để nuôi bốn đứa con và người chồng tàn phế.

trái tim của bố


Thấy mẹ vất vả ông cũng cố gắng bắt đầu làm mọi việc bằng một cánh tay còn lại của mình, từ việc xúc từng thìa cơm, đánh răng rửa mặt, đến ngay cả cuốc đất, đào ao ông cũng chỉ làm bằng tay trái…Vài năm sau thì ông đã làm được mọi việc như một người bình thường. Nhưng những ký ức buồn thời thơ ấu vẫn ám ảnh làm nó không hết ghét ông. Nó muốn đi xa để không còn phải thấy ông nữa.
Và rồi cái ngày nó được đi học xa nhà cũng đã đến. Nó thấy vui vì không phải sống gần ông, không phải nghe những lời cãi vã nhau, cũng không phải nghe tiếng bát đũa thi nhau vỡ… Rồi bỗng từ đâu ký ước ùa về trong tâm trí nó: Nó nhớ ngày đó nhà nghèo lắm, không có tiền mua pháo về đốt đêm giao thừa nên ông đã cõng nó trên cổ, đi ra ngoài xem pháo. Rồi mỗi khi không làm được bài tập – nó ngồi khóc, ông đến hỏi rồi dạy nó học và nói: “lần sau không làm được thì phải hỏi bố đừng có ngồi khóc nhé”. Nó thi trượt Đại học biết nó buồn ông không nói gì và khuyên nó đi học một trường dân lập trong Nam, hiểu được suy nghĩ của nó ông chặn ngay: “con cứ đi học bố mẹ ở nhà lo được”. Vì gia đình khó khăn nên nó không đi vào Nam mà quyết định học một trường Cao đẳng trong tỉnh.
Câu nói của đứa bạn làm cho nó chạnh lòng. Nó xấu hổ vì những gì nó đã làm và những suy nghĩ của nó. Đúng ra nó phải cảm thông chia sẻ những nỗi đau, sự vất vả của ông thế mà…
Con thật sự xin lỗi và con cảm ơn, cảm ơn trái tim của bố! heart

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent