Đến khi nào ta thôi...?

logo
quang cao


Lúc 14:25 Ngày 08-01-2014

quang cao
den-khi-nao-ta-thoi.jpg
Cậu còn nhớ không là ta còn nhiều, nhiều kỉ niệm nữa kia mà? Nhưng tớ biết chữ Duyên không còn bên đôi ta và Tớ thầm mỉm cười vì cả hai đều an nhiên khi nói câu chia xa.
Nội dung chi tiết
Dẫu biết rằng đôi ta đã trôi về hai ngã nhưng vẫn thầm cám ơn tin nhắn chọc phá của lũ bạn đã se kết Người và Ta. Đôi khi ngẫm nghĩ lại vẫn không ngờ cả hai quen nhau trong một khung trời xa lạ: chỉ bước qua vài bậc tam cấp ga ra trường Đại Học, cái nhìn nhau cũng chỉ lướt xuyên qua nhưng lại thay đổi cuộc đời hai ta - Cuộc đời ngà ngà say nhau, lắm niềm vui, hạnh phúc, cũng không ít nổi đau của hai kẻ xa lạ. 
 
Ban công trường xưa Cậu còn nhớ không? Nơi hai đứa xẻ đôi chiếc ghế cỏn con, chia hai phần bánh mì, bánh bao...mỗi sáng sớm vì Cậu muốn thêm chút mật ngọt thi vị cho món ăn tinh thần mang tên hai tiếng Tình Yêu mặc dù Cậu là người tất bật chốn cơ quan, Tớ thì trong tình trạng làm mòn ghế nhà trường hay nói một cách ngắn cụt là thời gian đôi ta không gì khác hơn ngoài hai từ Lệch Pha. 
 
Ngã tư ấy Cậu còn nhớ không? Ngã tư - nơi mọi người khó tìm lại được nhau nếu vô tư chia về hai ngã nhưng Tớ và Cậu, một quãng lạc nhau sau G.Coffee lại được chữ Duyên se kết tại nơi có ai ngờ - Ngã Tư, và chỉ tích tắc 1 giây không quay đầu nhìn nhau thì hai ta đã là hai người xa lạ. 
 
Đến khi nào ta thôi...?
 
Và ngã tư ấy ấy nữa Cậu còn nhớ không? Ngã tư hai ta luôn ngoảnh đầu nhìn về một hướng để tớ bắt cậu tìm ghen với một người lạ đẹp mã. Để sau đó luôn vỡ òa là những tiếng cười chọc phá vì cả hai biết đó chỉ là một trò đùa vui thôi mà...
 
Phố xá đó Cậu còn nhớ không? Phố xá được trang hoàng bởi những món đồ không xa hoa, không đắt tiền mà đôi lúc còn độc - lạ từ quần áo, giầy dép, túi xách, đến những chiếc ốp điện thoại nhỏ xinh... dọc suốt hai vỉa hè. Phố xá đó mỗi khi ngang qua cậu luôn tìm mọi cách (đi vòng đường khác, ngoằn nghèo) để tránh xa vì chỉ con đường đó đủ sức mạnh khiến Tớ có cái tật ngoáy đầu trái phải, trái phải đều không kém quả lắc đồng hồ, tròn mắt, miệng há rộng đủ 1 tiếng "Woaaaaaaaaaaa".
 
Phố xá đó đó nữa Cậu còn nhớ không? Nơi hai ta nhàn nhã, thả hồn vào những món ăn lạ dù ngồi đến mòn ghế, chủ cũng lờn mặt nhưng các món ăn mãi vẫn là lạ, âu cũng vì hai ta.
 
... Cậu còn nhớ không là ta còn nhiều, nhiều kỉ niệm nữa kia mà? Nhưng tớ biết chữ Duyên không còn bên đôi ta và Tớ thầm mỉm cười vì cả hai đều an nhiên khi nói câu chia xa. 
 
Dù vẫn biết ngự trị nơi Tớ có một nỗi nhớ không phải tình yêu dành cho người phương xa nhưng đôi lúc lòng bất chợt ê a: 
 
Đến khi nào ta thôi đơn côi thì thầm cùng kí ức?
 
Đến khi nào ta thôi thao thức cùng đêm?
 
Đến khi nào ta thôi mộng mị những giây phút êm đềm?
 
Đến khi nào ta thôi khắc khoải đưa mắt qua thềm khi nghe xác lá khẽ rơi êm ?
 
Đến khi nào ta thôi...?
 
<Nguồn: giaynangchieucao.com>
quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent