Đợi chờ cũng chính là hạnh phúc

logo
quang cao


Lúc 08:33 Ngày 14-11-2013

quang cao
doi-cho-cung-chinh-la-hanh-phuc.jpg
Thế là chồng lại nhận được lệnh điều động đi công tác hai tuần. Em có cảm giác trông ngóng. Xé mỗi tờ lịch lại mừng vì ngày “bồ nhí” về ngày một gần hơn.
Nội dung chi tiết

Thế là chồng lại nhận được lệnh điều động đi công tác hai tuần. Em có cảm giác trông ngóng. Xé mỗi tờ lịch lại mừng vì ngày “bồ nhí” về ngày một gần hơn.

Đợi chờ cũng chính là hạnh phúc

Em có cơ hội “đốt tiền” điện thoại ngồi buôn với “tình nhân” như hồi còn cưa cẩm, lại được dịp nhắn tin mùi mẫn: “Anh về nhanh em kể cho nghe chuyện này, hài lắm”, nhưng chỉ vài phút sau đã không giữ miệng nổi, lại ngồi luyên thuyên đến khuya.

Em lại có thời gian nghĩ ra một món gì đó mới lạ để chào đón người sắp đi xa về, có thêm thời gian mà hồi tưởng và sống dậy những ngày tươi trẻ, xa nhau để thêm yêu quý trân trọng những ngày bên nhau. Chờ đợi để biết rằng, trong cuộc sống của mình, vẫn còn có điều cần hy vọng trở thành hiện thực.

Ở trong căn nhà rộng cảm giác thật trống trải, em vác laptop vào buồng riêng rồi đóng chặt hết tất các cửa, đành thức khuya vì biết có đi ngủ sớm cũng không thể nào tự ru mình vào giấc. Giường có hai cái gối mà hàng ngày toàn chỉ dùng có một, một cái em để kê chân, bởi chẳng gối nào êm ái mềm mại bằng cánh tay chồng.

Giờ vắng chồng em cứ thấy sợ, phải gọi nhóc con sang ngủ cùng, bạn ấy quen ngủ một mình nên cứ trằn trọc vẻ khó ngủ, trong khi mẹ đang thiu thiu vào giấc thì cậu ta đưa bàn tay vé xíu vỗ vào chân rồi vào bụng mẹ và lẩm bẩm: “Mẹ ngủ ngon nhé, em bé ngoan đừng quấy mẹ nhé, anh vỗ nhẹ thôi”. Em tủm tỉm nghĩ thầm: “Anh về mà xem, mới có có một tuần mà lũ trẻ lớn hết cả rồi!”.

Chồng đi vắng việc to nhỏ gì cũng đến tay nên em chợt thấy oải, liền than với “trưởng nam”: “Mẹ đi làm cả ngày đang mệt đây này”. Thế mà “ông già” ấy cũng thở dài kêu: “Con đi học, chơi cầu trượt mãi cũng mệt đây này”. Có lúc thấy mẹ nằm nhắm mắt thiu thiu, bạn ấy bỗng người lớn hẳn, như muốn thay bố ngồi cạnh bên mẹ rồi bảo: “Mẹ ơi, con thương mẹ lắm!” khiến mẹ cảm động, cười rúc rích, định bụng để dành hôm nào sẽ kể “làm quà” cho bố.

Em “rảnh rỗi sinh nổng nổi” nên ngồi vắt óc suy nghĩ mang đến cho nhau những bất ngờ. Nhớ những ngày dí dỏm xưa lại viết vào nhật ký. Cầu mong sao những người yêu nhau đừng bao giờ phải xa nhau, chỉ tạm xa đôi ba ngày như một thứ gia vị đáng yêu, để ai cũng thấy rằng đợi chờ cũng chính là hạnh phúc.

<Nguồn: giaynangchieucao.com>

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent