Em sẽ bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở

logo
quang cao


Lúc 13:16 Ngày 15-10-2013

quang cao
em se bao ve anh cho toi khi em ngung tho.jpg
Một người đi về với biển, 1 người hòa cùng nỗi đau, 1 người nắm chặt lấy cát mắt nhòa đi vì lệ. Ánh hoàng hôn trên bãi biển thật đẹp, 1 người cứ giữ chặt lấy 1 người, kí ức vô thức ùa về.
Nội dung chi tiết

Khônggggggggggg - Tiếng la đau đớn phát ra từ cánh cửa Thánh Đường. Mọi người quay lại, 1 cô gái đang giàn giụa nước mắt, hình như cô đang đau khổ khi chứng kiến cảnh này.

Buổi lễ bị gián đoạn bởi 1 nhân vật không mời mà tới, mọi người xì xầm pha lẫn với ngạc nhiên và khó hiểu.

Em sẽ bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở

- Băng Băng- Tiếng chạy pha lẫn với tiếng kêu, 1 người con trai trong bộ vest trắng đang chạy theo cô gái kia. Mọi người xôn xao, bàn tán, duy chỉ có 1 người vẫn bình thản, không thay đổi sắc mặt, ánh mắt đượm buồn,cúi xuống nhặt chiếc nhẫn vừa bị đánh rơi khi chưa được mang vào tay. Cô mặc 1 chiếc áo trắng quá đỗi dài. Cô là nhân vật chính hôm nay.

- Băng Băng, đừng chạy nữa- Thiên Dân xoay người cô lại.

- Chuyện gì vậy hả? Trời ơi.

- Nghe anh nói đi

- Anh là đồi tồi, khốn nạn

- Phải, tôi khốn nạn, nhưng thằng khốn nạn này chỉ yêu có mình em thôi, biết không hả?- Anh hét lớn, ôm cô vào lòng, 2 thân thể run lẩy bẩy đang cần có nhau.

- Anh xin lỗi, nhưng công ty- Cổ họng Thiên Dân nghẹn lại

- Em hiểu, nhưng không thể làm khác hay sao, phải như vậy à- Cô nói trong nước mắt

- Không thể, - Anh hôn lên trán cô, giọt nước mắt chảy dài lăn trên đôi môi ấy, anh cúi xuống ôm ghì và hôn lấy cô.

- Mãi mãi chỉ mình em thôi, mãi mãi. Anh quay người đi, chắc không có ai hiểu cho nỗi đau của anh lúc này, kể cả cô.

- Đừng đi, xin anh.

Một người đứng lại lòng quặn thắt, một người phải gắng gượng bước đi với nỗi đau trong lòng.

- Cậu làm cái gì vậy hả?- Một người đàn ông tầm 50 tuổi đang hết sức tức giận quát thẳng vào mặt anh.

- Tôi xin lỗi

- Tôi... anh nên nhớ bắt đầu từ giờ phút này anh đã là con rể của họ Lâm này rồi, anh biết không? Ông ta lại quát lớn.

- Ba, thôi mà, cô gái im lặng từ đâu tới giờ kéo tay áo ông ta lại, ánh mắt đó nhìn anh vẫn đượm buồn.

Thánh đường lại tiếp tục, những tiếng vỗ tay, lời chúc mừng rộn ràng. Nhưng 2 con người, 2 cảm xúc không tên.

-----------------------------

Đạp tung cánh cửa phòng, Thiên Dân lảo đảo vào phòng, anh say khướt, tay anh quờ quạng tìm điểm tựa.

- Sao anh uống nhiều quá vậy? Như Như đỡ anh vào giường.

- Hả, vì sao ư? không phải hôm nay là ngày vui sao, ai cũng chúc mừng mà, cô biết không- Anh giật mạnh tay cô xuống thì thầm vào tai.

- Hôm nay là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi, ngày tôi đau khổ nhất, tôi đã làm đau lòng người con gái tôi yêu, cô có biết bây giờ cô ấy như thế nào không, haha, chính tôi cũng không biết nữa, chắc cô ấy đang trốn đâu đó để khóc, Băng Băng, anh nhớ em.- Thiên Dân vò đầu, anh đang bất lực, bất lực trước mọi thứ.

Xoa nhẹ vào cổ tay bị đau,cô đỡ anh xuống giường, bất giác anh đè cô xuống, anh hôn tới tấp vào người cô, trừ đôi môi, chỉ là những chỗ có thể làm cô đau từ thể xác đến tâm hồn.

- Từ nay cô đã là vợ tôi, tôi sẽ làm những thứ mà người chồng phải làm- Dân Thiên nói trong căm tức, anh đổ hết mọi chuyện vào người con gái kia. Cô chỉ cắn răng chịu đựng. Anh thô bạo, bây giờ đây trong người anh chỉ là sự hận thù, không 1 chút yêu thương, anh muốn trút nó đi và cô phải chịu.

Anh khoác áo sau khi đẩy người cô ra xa, anh lảo đảo bước ra ngoài. Bên trong cô thu mình vào góc tường, cô thấy đau đớn quá, đêm đầu tiên của cuộc đời con gái của cô thật kinh khủng, những vết bầm tím ở tay chân, những vết cắn khắp người, mình cô đau nhức, nhưng chắc không lấp đi nỗi đau trong lòng. Cô khóc, khóc cho ngày hạnh phúc.

Châm điếu thuốc thứ mấy mươi, Thiên Dân đang nhớ đến Băng Băng, anh yêu Băng Băng hơn những gì có thể, anh đã vẽ ra và đang thực hiện cái ước mơ đó, 1 ngôi nhà có anh, Băng Băng, những đứa trẻ, một mái ấm, những tiếng cười, anh thích ngắm nụ cười Thiên thần đó. Nhưng tất cả đã bị vỡ nát khi công ty ba anh phá sản, để cứu công ty anh chỉ có thể làm tất cả nhưng anh không ngờ.

- Anh cưới em nha

- Cái gì?

- Anh cưới em và công ty sẽ được cứu

- Không bao giờ, tôi đã có người yêu, tôi sẽ không phản bội cô ấy

- Em biết,chỉ 1 năm thôi, sau một năm chúng ta sẽ ly hôn

- Cô điên à, để được gì chứ

- Để cứu công ty

Vậy đó, anh không hiểu nỗi cái ý nghĩ điên rồ kia, chỉ vì cô mà anh đã mất đi Băng Băng, nước mắt anh lại rơi, hôm nay anh khóc nhiều thật.

Lặng lẽ đến gần bên anh, Như Như kéo chăn lên người cho anh, cô ngắm anh, nhìn anh khi ngủ cô khẽ mỉm cười, cô muốn cúi xuống hôn lên đôi môi đó, nhưng cô không dám.

- "Tôi sẽ làm tất cả với cô, trừ đôi môi, tôi sẽ không bao giờ chạm đến nó, ngoài người con gái tôi yêu, tôi sẽ không đặt môi vào ai khác", cô thấy đắng ở cổ, cô yêu anh, yêu từ lâu, và cô có thể làm tất cả vì anh, chỉ cần là vì anh.

- Anh ăn sáng rồi đi làm

Thiên Dân bước nhanh ra cửa không nói lời nào, dường như anh muốn thoát khỏi căn nhà này càng sớm càng tốt.

Cô kéo ghế ngồi xuống, nhìn món trứng cô vừa làm, cũng ngon chứ nhỉ, cô khẽ mỉm cười.

Là tiểu thư duy nhất của Lâm Gia nhưng cô không muốn có người làm mặc cha cô khuyên nhủ, cô muốn có không gian riêng cùng anh, vì chỉ 1 năm thôi mà, cô bỏ miếng trứng vào miệng, cô nhăn mặt, " lần sau phải cho ít muối hơn".

--------------------------------------

- Anh

- Băng Băng

- Anh cũng tới đây à- Băng Băng nhìn ra mặt biển rồi nhẹ nhàng hỏi

Hướng ánh nhìn về biển giống cô, anh khẽ cười. Sao lại không cơ chứ, đây là nơi chứa bao kỉ niệm của anh và cô kia mà, những lúc có chuyện buồn cả hai đều ra đây rồi tựa vào vai nhau. Giờ đây cũng vậy, cô đang tựa trên đôi vai vững chắc của anh.

- Biển đẹp anh nhỉ

- Uhm, đẹp và yên bình giống em

- Nhưng đôi lúc cũng có sóng dữ mà anh, giống em đó. Cô cười lớn

Anh nhìn cô, chỉ có bên cô anh mới có cảm giác bình yên đến như vậy, cô pha trò cho anh cười, cô xua tan đi bao muộn phiền trong đầu anh. Anh chỉ muốn được bên cô mãi mãi.

- Anh yêu em nhiều lắm- Siết lấy cơ thể nhỏ bé đó vào lòng, anh hít lấy mùi tóc mềm mượt của cô, cô luôn tự nhiên với những gì mà tạo hóa ban tặng, anh yêu cả cái tự nhiên đó nữa.

- Em cũng vậy- Băng Băng khóc, cô bóp chặt vào lưng anh, cô sợ mất anh lắm.

- Em có chờ anh không

- Có, em sẽ chờ cả đời

- Không cần cả đời đau, 1 năm thôi, chỉ 1 năm. Anh ôm lấy 2 vai cô nói nhỏ

Băng Băng nhíu mày không hiểu, anh đang nói gì mà 1 năm cơ chứ.

Hướng ánh nhìn ra biển anh nói về chuyện hôn nhân vỏn vẹn 1 năm, có 1 đôi mắt sáng long lanh, rồi ôm chầm lấy anh òa khóc.

- Em sẽ chờ, bao lâu em cũng chờ.

--------------------------------

- Tay con sao vậy- Giọng ông Lâm thảng thốt khi nhìn những vết bầm trên người con gái

- À, hôm qua con không quen với nhà mới nên bị ngã đó mà- Như Như lúng liếng cười

- Có phải không- Ông tỏ vẻ nghi ngờ

- Ba thiệt là, con đâu có gạt ba bao giờ đâu.

Ông Lâm nhìn con gái, phải, con gái ông rất ngoan chưa bao giờ làm trái ý và gạt ông, ông thương đứa con gái bé bỏng và dại khờ của mình.

- Cậu đi đâu giờ này mới về, có biết là con gái tôi rất sợ bóng tối không, 10h tối rồi.

Anh im lặng trước câu hỏi của ông, anh đi thẳng vào trong.

- Cậu...

- Ba, tối rồi, ba về nghỉ sớm đi, mai còn đến công ty nữa. Như Như đẩy ông lâm ra xe, tươi cười.

- Bye bye ba ba, ngủ ngon nhé. Vẫy tay chào chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn, nụ cười cô vụt tắt trả lại ánh mắt đượm buồn.

- Anh ăn tối chưa?

Không trả lời, Thiên Dân đi thẳng vào phòng khách. Cô cũng lặng lẽ vào phòng.

Cũng giống hôm qua cô lén lút vào phòng anh ngủ lấy chăn đắp cho anh rồi lại nhìn, khẽ vuốt những sợi tóc vướng trên mắt anh, cúi xuống hôn vào má, cô áp má mình vào mặt anh.Bỗng cánh tay săn chắc ôm ghì lấy cô vào lòng, tim cô đập mạnh.

- Băng Băng, chờ anh- Thì ra là vậy, cô cười cay đắng, nhưng dù sao cô cũng thấy ấm áp lắm.

Anh giật mình, anh đang ôm Như Như, theo phản xạ đẩy mạnh cô ra, vô tình đầu cô đập vào tường

- A- Cô khẽ la lên, xoa xoa chỗ bị thương, cô cũng chưa định hình được là chuyện gì thì bất ngờ 1 bàn tay nắm chặt cổ tay bị thương ngày hôm qua.

- Ai cho cô vào đây hả? Thiên Dân quát lớn

- Em, em sợ anh lạnh- Anh nới lỏng tay cô ra, tự dưng anh thấy động lòng khi nhìn vết thương đỏ rồi tím trên tay cô.

- Em xin lỗi, lần sau em không dám

- Ra ngoài đi-Anh lạnh lùng xoay người lại hất tay cô ra

Như Như ra ngoài, cô loạng choạng bước đi, đầu cô đau buốt

Đến bây giờ anh cũng không hiểu tại sao cô gái kia lại như vậy, tại sao lại cam chịu đến vậy cơ chứ, anh chưa gặp cô ấy lần nào mà, vậy tại sao. Gác tay lên cửa sổ, anh cố gắng suy nghĩ nguyên nhân.

Bên phòng, Như Như đang run lập cập, mồ hôi cô chảy ướt cả gối.

---------------------

Sáng hôm sau xuống nhà không nhìn thấy Như Như, Thiên Dân nhếch môi, tiểu thư chỉ là tiểu thư, được 1 ngày, anh đi ra cửa mà không hề biết cô đang mê man trong phòng.

- Khóm hoa này đẹp quá anh ha- Băng Băng chạy nhảy tung tăng

- Đẹp lắm, anh hái cho em nha

- Không được, đẹp thì để ngắm, anh hái thì nó chết rồi còn đâu- cô đùa nhẹ trên khóm hoa, trông cô thật đẹp.

Reng Reng- Điện thoại anh đổ chuông, là của Như Như.

- Chuyện gì vậy anh?

Tiếng chuông lại rung, lần này anh tắt luôn máy. Anh kéo nhẹ cô vào lòng ôm chặt.

- Không có gì đâu- Cô là hạnh phúc nhất của anh.

Ngôi nhà vẫn im ắng, không thấy ai bật đèn, cảm thấy có chút gì đó, Thiên Dân đi vào phòng ngủ của 2 người, anh hoảng hốt khi thấy Như Như đang nằm dưới nền nhà, tay đang cầm chiếc điện thoại, là số của anh, cô vẫn đang bấm số anh.

Bế cô lên anh chạy ra xe để đến bện viện.

- Anh, đừng đi- giọng Như Như thì thào

- Em không đến bệnh viện đêu, em sợ lắm

- Nhưng người em đang lạnh buốt, phải đến bệnh viện nhanh thôi.

- Không, em không sao, anh mua thuốc cho em được rồi, xin anh đó.- Giọng cô càng lúc càng yếu.

Không biết sao lòng anh lại nóng như lửa đốt, anh ghì chặt lấy cô trở ngược vào phòng, gọi cho bác sĩ riêng tới.

- Cô ấy sao rồi? Anh sốt ruột hỏi vị bác sĩ đang cất dụng cụ

- Cô ấy yếu lắm, đã có bệnh trong người mà còn phải chịu nhiều tổn thương từ cơ thể nữa, cô ấy chắc phải chịu đựng lắm.

- Bệnh trong người, cô ấy bệnh gì?- Thiên Dân ngạc nhiên hỏi

- Anh không biết à, cô ấy...

- Bác sĩ- Như Như cắt ngang trong tiếng gọi yếu ớt.

- Tôi không sao, cám ơn ông

- Uhm, tôi về- Dường như hiểu được ý của cô, vị bác sĩ không nói gì nữa.

- Bác sĩ, cô ấy...

- Anh- Như Như với gọi anh, Thiên Dân quay lại, tự nhiên anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang hướng về phía anh. giờ đây anh cảm thấy cô yếu ớt tận cùng.

- Uhm, em sao rồi

- Em không sao, chỉ là hồi sáng bất cẩn nên em bị ngã thôi- Cô gắng cười để anh cảm thấy yên tâm.

Lòng anh đau nhói, rõ ràng cô đang nói dối anh, là do anh, cái đẩy hôm qua khiến đầu cô đập vào tường, những bầm tím trong đêm đầu tiên anh hành hạ cô, những cuộc điện thoại cần anh bị anh tắt máy. Anh thấy đau quá, cô ấy có tội gì đâu, nếu có cũng chỉ là yêu anh, cô mỏng manh đến vậy, yếu đuối đến vậy, sao anh lại nhẫn tâm. Chỉ là muốn gục đầu vào ngực anh, ôm lấy anh, sao anh lại tàn nhẫn làm cô ngã, sao anh làm cô tổn thương đến vậy. Mắt anh đỏ hoe.

- Anh ơi! Em không sao thật mà- Như Như lay tay anh.

Anh nhìn cô đầy xót xa, bất ngờ kéo cô vào lòng, anh ôm cô thật chặt.

- Anh xin lỗi, là anh sai.

Ánh mắt u buồn đó trở nên sáng rực, niềm vui trong cô quá lớn, cô cảm thấy hạnh phúc tột cùng, nước mắt ứa ra trong niềm vui khó tả, anh chủ động ôm lấy cô, cô đang nghe nhịp tim của anh đập, cô nghe hơi thở phả đều đều vào mặt cô. Vuốt nhẹ má anh,mặt cô tiến gần đến khuôn mặt anh, 2 ánh mắt nhìn nhau, anh cũng dần tiến lại, mắt cô từ từ khép, cô đang chờ đều gì đó.

- Em nghỉ sớm đi cho khỏe- Anh đặt cô xuống giường, kéo chăn cho cô, cô nhắm mắt theo lời anh nói mà thấy buồn vô hạn, anh vẫn chẳng hôn cô.

Anh đã từng nói với chính mình chỉ đặt môi vào người con gái anh yêu , vì đó là biểu hiện của trái tim anh. Chỉ là 1 chút động lòng, anh không thể.

-----------------------------

- Em làm gì đó? Thiên Dân bước nhanh tới bàn ăn

- Em nấu đồ ăn sáng mà- Như Như mỉm cười

- Ai ăn mà nấu

Như Như cúi mặt, dường như biết mình lỡ lời, anh kéo Như Như lại ngồi xuống ghế

- Em đang bệnh, sao không nghỉ ngơi đi, để anh ra ngoài mua đồ về.

- Không, em muốn tự tay mình nấu anh ăn- Vừa nói cô vừa đẩy đĩa trứng đến chỗ anh.

Anh ngồi xuống, anh chỉ lo cô còn mệt, anh không có ý sẽ la cô

Reng reng...Vừa ngồi vào bàn thì điên thoại anh reo- Băng Băng. Thiên Dân ngước nhìn Như Như.

- Em đi lấy tương- Cô hiểu ý rời khỏi bàn.

- Anh nghe nè

Thiên Dân vụt chạy sau khi nghe điện thoại, Như Như nhìn theo, cô không biết có chuyện gì nữa. Sáng nay lại mình cô với 2 đĩa trứng.

- Em sao vậy hả?

- Em không cẩn thận, dẫm phải đinh

- Em phải để ý chứ- Anh quát lớn, anh rất ghét nhìn thấy Băng Băng bị thương

- Em biết rồi mak, phải như vậy thì mới được anh chăm chứ. Cô tinh nghịch trêu anh

Anh khẽ lườm cô,. Cô biết, anh luôn bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm, cô thích nhìn thấy sự lo lắng của anh dành cho cô.Lúc đó cô thấy lòng mình như đóa hoa nở rộ.

Như Như cảm thấy mệt, cô bỏ dỡ cái chén đang rửa dở, vào trong nằm, cô thấy nhớ Thiên Dân. Ước gì bây giờ có anh bên cạnh.

Vừa bước vào nhà, Thiên Dân bỗng nghe tiếng la thất thanh từ phòng cô, vội chạy vào, anh thấy cô đang vùng vẫy, tay nắm chặt chiếc ra giường.

- Mẹ ơi! đừng bỏ con, đừng bỏ con mà, không, mẹ ơi.Nước mắt cô ướt nhòe khuôn mặt

- Như Như, tỉnh dậy đi, anh đây, đừng sợ mà- Bất ngờ anh ngạc nhiên khi nhìn thấy gì đó, là vết sẹo, vết sẹo ở gần khuôn ngực cô.

--------------------

- Đánh nó đi, đánh nó đi- Tiếng lũ trẻ hò hét

- Cô bé với hai bím tóc đang khóc thút thít ở sát vách tường khi bị mấy đứa trẻ ném đá vào

- Tránh ra đi, lũ nhóc này- 1 đứa bé lớn hơn khoảng 3,4 tuổi cầm cây tới rượt bọn trẻ.

Trong lúc bỏ chảy 1 đứa trong đám lấy 1 miếng thủy tinh nhọn ném về phía cậu bé kia.

- A! cô bé lấy thân thể bé nhỏ mình ra chắn trước cậu bé đó. Ánh mắt sáng long lanh nhưng ẩn chứa nỗi buồn đó cứ nhìn chàng trai cho đến khi chiếc xe hơi chở cô khuất hẳn.

Anh sững sờ, tại sao lại là em cơ chứ, sao lại luôn bảo vệ anh như vậy. Thiên Dân gục đầu vào tay mình.

- Anh, em yêu anh

Anh ngước nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

- Từ trước đến giờ không ai chơi với em hết, ba mẹ luôn nhốt em ở trong nhà, em muốn ra ngoài chơi cùng mọi người, nhưng khó lắm, lén ra được thì không ai chơi với em, vì họ ghét ba, họ nói ba dữ, chỉ có mỗi anh, anh đến bên em, nói chuyện và chơi đùa những lúc ba em vắng nhà. Và anh cũng là người đầu tiên và duy nhất bảo vệ em. Tim em đã thuộc về anh từ lúc đó.-

- Sao em lại khờ như vậy cơ chứ- Anh vừa nói xong thì cũng là lúc cô ngủ thiếp đi.

Mở ngăn kéo lấy thuốc, anh vô tình nhìn thấy 1 hộc tủ nhỏ mà cô quên khóa, không hiểu sao anh lại tò mỏ mở nó ra.

Mắt anh mờ đi, tờ giấy bay về phía cánh cửa, 1 bàn tay nhặt nó lên, là ông Lâm. Ông vẫy anh ra ngoài.

- Sao ông không cho tôi biết

- Nó không muốn

- Không muốn là được à- anh hét lên

- Nó biết mình không còn sống được bao lâu, tâm nguyện của nó là được sống với cậu những ngày cuối đời, con bé ngốc.

- Sao không phẫu thuật- mắt anh đau đáu nhìn về phía xa xăm.

- Nó sợ bệnh viện, với lại cơ hội chỉ là 20%.

20%, người con gái đang nằm trong kia đang dần đối diện với cái chết,người con gái đã dùng những ngày tháng cuối đời chỉ mong được ở bên anh thôi sao. Anh tự đấm vào ngực mình, sao lòng anh lại thắt lại như vậy cơ chứ.

- Nó cầu xin tôi cứu công ty cậu, tôi không đồng ý, hôm đó, nó lại lên cơn đau, trong lúc mê man nó vẫn cầu xin tôi giúp, tuyệt đối không chịu uống thuốc- Ông Lâm kể trông sự bình thản mà nỗi đau của người cha chắc đã được ông chôn chặt xuống tận đáy lòng.

- Chỉ còn 1 năm nữa, 1 năm nữa thôi. Ông Lâm nói câu đó trước khi vào nhìn con gái 1 chút rồi ra xe đi thẳng.

Giờ này đây sao mà anh đắng cay đến thế, người con gái làm tất cả vì anh, chịu nhiều đau khổ vì anh lại bị anh bỏ mặc, anh vui với cuộc tình của mình mà không hề biết từ đằng sau một ánh mắt luôn dõi theo mình, gục đầu xuống bên cô, anh khóc như với niềm đau vô hạn.

---------------------------

- Em làm gì đó?

- Em chiên trứng, anh cứ ra ngoài đi- Cô lấy tay đảo cái chảo

- Không cho anh ăn à- Anh vòng tay từ đằng sau cô

Cô đứng hình, cô không tin những gì đang diễn ra.

- Trứng cháy rồi kìa- anh với tay tắt bếp. Mà sao ngày nào em cũng ăn trứng hết vậy.

- Sao nhìn anh?

- Em,...sau 1 hồi định thần thì cô cũng nói được. Em chỉ biết chiên trứng thôi à, không ai dạy cho em những món khác, em muốn tự nấu ăn.

- Em có muốn anh nấu em ăn không

- Hả?

- Hả,hả, bắt đầu từ ngày mai anh sẽ nấu cho em ăn.

- Thật hả

- Uhm

- A, cô nhảy cẫng lên ôm lấy cổ anh. Niềm hạnh phúc hiếm hoi trong cuộc đời cô.

Sau hôm đó, anh luôn ở với cô, anh dắt cô ra thế giới bên ngoài, dắt cô đến những công viên, nhìn cô đùa vui với bọn trẻ mà lòng anh ấm áp. Cô thích đến ăn những quán ven đường, thích hái quả xanh từ trên cây xuống, thích chạy nhảy tung tăng,những ngày đó, cô cười, cười nhiều, tông cô cứ như ánh sương mai, lung ling nhưng có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Em sẽ bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở

- Biển đẹp quá anh ơi

- Em thích biển không?

- Không, em yêu biển- Cô hét lớn

- Thiên Dân- Tiếng hét từ giọng nói quen thuộc

- Băng Băng

- Thì ra anh ở đây, sao không nghe máy của em hả? Vừa nói Băng Băng vừa đấm vào ngực anh

- Đừng đánh anh ấy mà- Như Như kéo anh ra

- Là cô, có phải cô đã cướp anh ấy không? Băng Băng hét lên cùng lúc với sóng ở biển đánh lớn vào bờ, cô đang rất giận dữ

- Tôi...

- Không phải lỗi của cô ấy đâu- Thiên Dân lấy thân mình che chở Như Như trước sự Băng Băng

- Anh bảo vệ cô ta, bốp- cái tát bất ngờ của Băng Băng khiến Như Như chua xót

- Không được đánh anh ấy, đã nói là không được đánh mà- Như Như òa khóc đẩy Băng Băng ra

- Tránh ra- Băng Băng không ngờ trong lúc mất bình tĩnh cô đã đẩy mạnh Như Như xuống, đầu cô đập vào tảng đá, máu chảy ra.

- Như Như- Thiên Dân thét lớn, anh đẩy Băng Băng ra khiến cô ngã xuống, bây giờ trong đầu anh chỉ có người con gái kia.

- Như Như, anh đưa em về, mình đi thôi- Giọng anh gấp gáp

- Anh à! hơi thở cô yếu ớt, em muốn ở cạnh anh và biển.

- Nhưng bây giờ mình phải về nhà, mai lại ra nha- Anh vỡ òa trong nước mắt

- Không, ngày mai em không được thấy anh rồi, chỉ hôm nay nữa thôi

- Em nói gì vậy hả- Ai đang bóp nghẹn tim, anh ngửa mặt lên nuốt những giọt nước mắt. Anh ôm siết lấy cô, không thể chặt hơn nữa.

- Em hạnh phúc lắm, cuộc đời này em không hối tiếc điều gì nữa hết, vì tất cả em đã dành cho anh. Đêm đó, em...hạnh phúc lắm.

- Đừng nói nữa, xin em- Giọng anh chỉ toàn là tiếng khàn của nước mắt. Bây giờ đây anh sợ lắm, anh cứ giữ chặt lấy cô, sợ cô sẽ tuột mất.

- Anh ơi! Em đã viết giấy ly hôn rồi đó, em để trong hộc tủ, anh về lấy rồi kí đi ha, anh phải sống thật vui bên người anh yêu.

- Cái gì? Ai cho ly hôn hả, không ký, anh sẽ sống với em suốt đời- Anh gào khóc, nỗi đau chắc đã tận cùng.

- Em muốn hôn anh- Thân thể mỏng manh đang mất dần sức sống.

Anh nới lỏng người cô ra, đặt vào môi cô, anh hôn cô say đắm , nụ hôn ngọt ngào nhất trong cuộc đời cô và cay đắng nhất trong cuộc đời anh. Bàn tay cô thả nhẹ, mắt cô nhắm nghiền, nhưng môi cô vẫn vậy, vẫn nằm trong môi anh.

Một người đi về với biển, 1 người hòa cùng nỗi đau, 1 người nắm chặt lấy cát mắt nhòa đi vì lệ.

Ánh hoàng hôn trên bãi biển thật đẹp, 1 người cứ giữ chặt lấy 1 người, kí ức vô thức ùa về.

-------------------------

- Em không sao chứ, sao lại đỡ cho anh

- Hì, em không sao, em sẽ bảo vệ anh suốt đời, bảo vệ cho tới lúc em chết.

<Nguồn: giaynangchieucao.com>

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent