Ký ức ngày mưa

logo
quang cao


Lúc 15:06 Ngày 05-09-2013

quang cao
linhkent4.jpg
Em yêu mưa vì dưới mưa mọi người đều khóc! Sẽ chẳng ai biết có những giọt nước mắt mặn chát len lỏi giữa màn mưa trắng xóa.
Nội dung chi tiết

Hà Nội đang mưa. Anh có biết không nhỉ? Mỗi khi trời mưa, em lại thấy tim mình đau nhói. Và như một thói quen, mỗi khi trời mưa em lại nghe những bản nhạc không lời về mưa, dẫu nghe đến trăm nghìn lần em vẫn nguyên vẹn một cảm xúc. Em muốn ngửa mặt lên trời, để những giọt nước mưa chạm lên mi, lên mắt, lên má. Chắc chắn sẽ lạnh lắm, nhưng trong vắt anh à.

Ký ức ngày mưa

Bởi anh biết không: Em yêu mưa vì dưới mưa mọi người đều khóc! Sẽ chẳng ai biết có những giọt nước mắt mặn chát len lỏi giữa màn mưa trắng xóa.

“Sắp mưa rồi đấy!”, em nói thầm sau lưng anh. Một nửa trời xanh ngắt. Một nửa trời xám xịt. Những đám mây đen đang đuổi theo chúng mình. “Chạy mưa thôi! Để anh tăng tốc lực!”, thế là anh phóng ào ào, nhưng sao có thể chạy trốn được mưa. Mưa bắt đầu thấm ướt vai áo. Anh dừng xe trước mái hiên. Và xối xả, xối xả. Những tầng lá xanh ngả nghiêng trong tiếng hát của đất trời. Trái tim em cũng đang hát đấy, anh biết không?

Em run run ngước mắt nhìn anh, chợt thấy bờ môi lướt nhẹ bờ môi. Nụ hôn đầu tan trong cơn mưa đầu hạ, bỡ ngỡ, ngắn ngủi mà cũng nhiều dư vị lắm.

Anh bảo em giống mưa. Vì em lơ đễnh, lãng mạn và hay khóc. Mỗi lần em vờ thút thít, anh lại cuống quýt không biết làm sao. Mỗi lần em mơ màng ngắm mưa rơi xuống mặt đất, anh lại vòng tay ôm em thật nhẹ: “Em mong manh lắm. Anh muốn giữ thật chặt!”. Chẳng lúc nào em thấy bình yên đến thế: Có anh, có mưa.

Ký ức ngày mưa

Một sớm mưa em choàng tỉnh giấc, chợt hoảng hốt khi nhận ra: Ngày hôm nay, ừ thì bắt đầu từ ngày hôm nay, anh không còn bên cạnh em nữa. Em dụi dụi đôi mắt sưng húp, lại thấy những giọt nước yếu đuối. Em chẳng mạnh mẽ lắm đâu!

Mưa hay là nước mắt? Em một mình lang thang dưới mưa, tự hành hạ bản thân, để được cảm lạnh, để được ốm, để được ngủ một giấc thật dài. Trong giấc ngủ say, anh trở về với nụ cười tươi, nhưng rồi vội vã quay lưng. Em đuổi theo chỉ thấy một hình dáng nhạt nhòa và mất hút. Vùng dậy, những giọt mồ hôi toát ra như hột báo hiệu trận ốm sắp qua, em nghiêng đầu dò dẫm nhìn bên ngoài qua một ô cửa con con. Chợt thấy nắng vương nhẹ trên những chiếc lá mỏng manh còn ướt sũng nước.

Mưa tạnh. Thành phố đã tan những u buồn. Chỉ còn em cứ mãi đuổi theo kí ức. Để làm gì anh nhỉ? Khi chẳng bao giờ còn thấy anh quay về. Ngay cả trong mơ cũng thế. Em lắc nhẹ đầu cho những ưu tư trôi mất. Kí ức mưa chắc chắn sẽ còn nhưng cho dù thế, em không thể sống mãi trong màn mưa để khóc một nỗi buồn cũ.

Thành phố đã ngừng mưa, anh biết không? Hãy cùng em nhìn lên bầu trời nhé. Anh sẽ thấy những sắc màu rất kỳ diệu. Giờ em đã hiểu. Kí ức mưa lặng lẽ đi qua nhường chỗ cho một bầu trời đầy nắng.

Và anh biết đấy, thành phố ngừng mưa rồi...

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent