Lời xin lỗi thứ 100

logo
quang cao


Lúc 08:50 Ngày 05-09-2013

quang cao
loi-xin-loi-thu-100-2.jpg
Hôm nay mình sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện tình yêu buồn, rất buồn và rất cảm động. Bắt đầu từ tình yêu học sinh, một tình yêu trong sáng và ngây thơ của tuổi học trò. Đọc và cảm nhận cùng Linhkent nhé!
Nội dung chi tiết

Hôm nay mình sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện tình yêu buồn, rất buồn và rất cảm động. Bắt đầu từ tình yêu học sinh, một tình yêu trong sáng và ngây thơ của tuổi học trò. Đọc và cảm nhận cùng Linhkent nhé!

Lời xin lỗi thứ 100


“Lời xin lỗi đầu tiên là một ngày của năm học lớp 10, hôm đó chỉ có một bài kiểm tra nên chúng tôi được về sớm, tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:

- Nay mình được về sớm. Cậu đến đón mình được chứ?

- Được, đợi mình 5 phút

- Nhanh lên đấy nhé?

3 giờ chiều tôi đợi mãi, 5 phút, 10 phút, rồi 15 phút, cuối cùng cậu ấy cũng tới.

Tôi giận quá cáu:
- Cậu làm gì mà lâu thế? Sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi

- Mình xem một chương trình tivi

- Cái gì? tivi? Tôi leo lên xe cậu ấy và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy nói xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.

Sau đó là rất nhiều lời xin lỗi nữa.

Và rồi, tôi khóc òa lên khi cậu ấy nói xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.

Từ đó, tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Lời xin lỗi thứ 100



Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ấy đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "Đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???

Đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.

Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...

Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"

" lần thứ 2.... "

" lần thứ 3...."

......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện: "Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."

Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trông xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, MÌNH XIN LỖI.”

quang cao
giay nang chieu cao
  • Hệ thống website LinhKent
  • Quản trị website:

© 2010 - 2013 Blog giaynangchieucao | Bản quyền của công ty cổ phẩn đâu tư thương mại và dịch vụ quốc tế LinhKent